Tranh chấp bảo hiểm: Đừng để mạng xã hội thay tòa án
Tranh chấp bảo hiểm ngày càng xuất hiện nhiều trên mạng xã hội, nơi chỉ một bài đăng “bóc phốt” hay một buổi livestream tố cáo cũng đủ biến câu chuyện thành tâm điểm tranh luận của hàng nghìn người. Tuy nhiên, khi những vấn đề pháp lý phức tạp bị đưa ra “tòa án dư luận”, thông tin dễ bị cắt xén, cảm xúc lấn át lý lẽ và đúng - sai khó được phân định rõ ràng.
Những status kêu cứu của khách hàng liên tục được đăng tải trên mạng xã hội.
Thực tế cho thấy chỉ khi tranh chấp được đưa trở lại đúng thiết chế pháp lý như tòa án, bản chất vụ việc mới có thể được làm sáng tỏ dựa trên chứng cứ và quy định của pháp luật.
Mạng
xã hội trở thành “tòa án dư luận”
Sự phát triển mạnh của thị trường
bảo hiểm trong những năm gần đây kéo theo số lượng tranh chấp giữa doanh nghiệp
bảo hiểm và khách hàng ngày càng gia tăng. Những bất đồng thường xoay quanh việc
chi trả quyền lợi bảo hiểm, cách hiểu các điều khoản hợp đồng, hay trách nhiệm
cung cấp thông tin của khách hàng khi tham gia bảo hiểm.
Tuy nhiên, thay vì lựa chọn
các kênh pháp lý chính thống để giải quyết, nhiều vụ việc lại được đưa thẳng
lên mạng xã hội. Chỉ cần một bài đăng “bóc phốt”, một đoạn livestream tố cáo
hay một vài ảnh chụp hợp đồng được chia sẻ, câu chuyện lập tức thu hút hàng
nghìn bình luận và chia sẻ. Từ đó, mạng xã hội nhanh chóng trở thành một dạng
“tòa án dư luận”, nơi người dùng mạng đưa ra phán xét dựa trên những thông tin
chưa đầy đủ.
Trong một bài đăng thu hút nhiều
tương tác trên một hội nhóm về bảo hiểm, tài khoản N.T.H. (Đồng Hỷ, Thái
Nguyên) cho biết đã tham gia bảo hiểm nhân thọ nhiều năm với mong muốn có khoản
dự phòng cho gia đình khi rủi ro xảy ra. Tuy nhiên, khi làm hồ sơ yêu cầu chi
trả quyền lợi sau khi phát hiện bệnh, người này cho rằng hồ sơ của mình bị từ
chối vì lý do liên quan đến điều khoản kê khai sức khỏe. “Tôi đóng phí đầy đủ
nhiều năm, đến lúc cần thì lại nhận được văn bản từ chối. Cảm giác rất hụt hẫng,
vì lúc mua bảo hiểm mình tin rằng đây là tấm lá chắn cho gia đình”, người này
chia sẻ trong bài đăng.
Tài khoản P.V.T, cũng đăng tải
câu chuyện cho rằng việc giải quyết quyền lợi bảo hiểm diễn ra chậm hơn so với
kỳ vọng. Theo chia sẻ của khách hàng này, sau khi nộp hồ sơ yêu cầu chi trả,
quá trình trao đổi giữa khách hàng và doanh nghiệp kéo dài nhiều tháng với nhiều
yêu cầu bổ sung giấy tờ. “Mỗi lần nộp thêm hồ sơ lại phải chờ phản hồi khá lâu.
Là khách hàng, tôi chỉ mong quá trình giải quyết rõ ràng và nhanh chóng hơn để
không phải đi lại nhiều lần”, tài khoản P.V.T viết.
Không chỉ người mua bảo hiểm,
nhiều người dân theo dõi các câu chuyện này trên mạng xã hội cũng bày tỏ những
băn khoăn của mình. Một người dùng mạng bình luận: “Đọc các câu chuyện tranh chấp
bảo hiểm trên mạng thấy khá rối, vì mỗi bên nói một kiểu. Có người nói bị từ chối
quyền lợi, nhưng cũng có ý kiến cho rằng khách hàng chưa đọc kỹ hợp đồng. Với
những vấn đề như vậy, có lẽ nên có cơ quan pháp lý đứng ra phân xử để rõ ràng
hơn”.
Bên cạnh đó cũng có những trường
hợp cộng đồng mạng đặt nghi vấn về phía khách hàng, cho rằng việc không được
chi trả có thể liên quan đến hành vi kê khai không trung thực hoặc hiểu sai điều
khoản hợp đồng. Khi đó, tranh cãi tiếp tục bùng lên giữa hai luồng ý kiến, biến
các bài đăng thành những cuộc tranh luận kéo dài với hàng trăm bình luận đối lập.
Vấn đề nằm ở chỗ tranh chấp bảo hiểm vốn là một lĩnh vực pháp lý khá phức tạp. Hợp đồng bảo hiểm thường chứa nhiều điều khoản chi tiết liên quan đến phạm vi bảo hiểm, điều kiện loại trừ, nghĩa vụ kê khai thông tin hay quy trình giải quyết quyền lợi. Việc xác định đúng - sai không thể chỉ dựa trên một vài trích dẫn hợp đồng hay lời kể từ một phía. Khi những vấn đề pháp lý phức tạp này bị đưa lên mạng xã hội, chúng rất dễ bị giản lược, cắt xén hoặc hiểu sai.
Đưa
tranh chấp bảo hiểm về đúng “sân chơi pháp lý”
Trái với “phiên tòa dư luận”
trên mạng xã hội, tòa án là thiết chế pháp lý giải quyết tranh chấp một cách
công bằng và minh bạch. Tại đây, các bên có quyền trình bày quan điểm, cung cấp
chứng cứ, phản biện lẫn nhau và được bảo đảm quyền lợi theo quy định pháp luật.
Trong các tranh chấp bảo hiểm,
tòa án xem xét toàn bộ hồ sơ hợp đồng, tài liệu liên quan và quá trình giao kết
giữa các bên. Những vấn đề như nghĩa vụ kê khai thông tin của khách hàng, trách
nhiệm tư vấn của đại lý hay việc áp dụng điều khoản loại trừ đều được đánh giá
trên cơ sở pháp luật và chứng cứ cụ thể, tránh phán xét theo cảm tính hay áp lực
dư luận.
Việc đưa tranh chấp ra tòa
cũng giúp bảo vệ quyền lợi của cả hai phía. Khách hàng có thể yêu cầu tòa án buộc
doanh nghiệp thực hiện nghĩa vụ nếu việc từ chối chi trả không đúng quy định.
Ngược lại, phán quyết của tòa án cũng là cơ sở khẳng định tính minh bạch và bảo
vệ uy tín doanh nghiệp khi xử lý đúng pháp luật. Thực tế xét xử cho thấy khi
tranh chấp bảo hiểm được đưa ra tòa, bản chất vụ việc thường được làm rõ và
trách nhiệm của các bên được xác định dựa trên chứng cứ cụ thể thay vì những thông
tin lan truyền trên mạng xã hội.
Một ví dụ điển hình là vụ kiện
giữa khách hàng Lê Xuân Huy, trú tại quận Ba Đình, Hà Nội và Công ty TNHH Bảo
hiểm nhân thọ MB Ageas được TAND quận Đống Đa (cũ) xét xử. Theo đơn khởi kiện,
tháng 5/2022 anh Huy nhận được cuộc gọi từ một người tự giới thiệu là nhân viên
ngân hàng, mời tham gia gói đầu tư tài chính với mức lợi nhuận khoảng 9% mỗi
năm. Sau đó anh gặp một nữ tư vấn viên của doanh nghiệp bảo hiểm tại quán cà
phê và được giới thiệu đây là sản phẩm đầu tư có thể rút cả gốc lẫn lãi sau 5
năm. Anh Huy cho rằng bảo hiểm nhân thọ chỉ được giới thiệu như một “quyền lợi
tặng kèm”, không được giải thích rõ về các điều khoản ràng buộc.
Tin vào lời tư vấn và uy tín của
ngân hàng, anh Huy chuyển 200 triệu đồng đóng phí năm đầu tiên. Khi chuẩn bị
đóng phí năm thứ hai, anh kiểm tra trên ứng dụng của công ty bảo hiểm thì thấy
giá trị tài khoản quỹ chỉ còn khoảng 40 triệu đồng nên thắc mắc. Theo trình bày
của nguyên đơn, tư vấn viên khi đó giải thích rằng giá trị quỹ sẽ tăng dần và
sau 5 năm vẫn có thể rút đủ gốc lẫn lãi nên anh tiếp tục đóng thêm 200 triệu đồng
cho năm thứ hai.
Tuy nhiên đến năm 2024, sau
khi đọc nhiều thông tin về các tranh chấp bảo hiểm trên báo chí, anh Huy mới kiểm
tra kỹ hợp đồng và cho rằng bản chất sản phẩm là hợp đồng bảo hiểm nhân thọ kéo
dài đến năm 2100, tức khi anh tròn 100 tuổi. Cho rằng mình không được tư vấn đầy
đủ về bản chất sản phẩm, khách hàng đã khởi kiện yêu cầu tuyên hợp đồng vô hiệu
và buộc doanh nghiệp hoàn trả 400 triệu đồng tiền đã nộp cùng lãi suất.
Phía doanh nghiệp bảo hiểm cho
rằng hợp đồng được giao kết trên cơ sở tự nguyện, các điều khoản đã được khách
hàng xác nhận khi ký kết và không có hành vi gian dối trong quá trình tư vấn.
Sau khi xem xét hồ sơ và chứng cứ, hội đồng xét xử nhận định nguyên đơn không
cung cấp được tài liệu chứng minh việc tư vấn viên tư vấn không trung thực hoặc
có hành vi lừa dối khi giao kết hợp đồng. Tòa xác định việc ký kết hợp đồng là
tự nguyện, mục đích và nội dung không vi phạm pháp luật nên bác toàn bộ yêu cầu
khởi kiện của khách hàng, đồng thời tuyên hợp đồng bảo hiểm giữa hai bên vẫn có
hiệu lực pháp luật và các bên tiếp tục thực hiện nghĩa vụ theo thỏa thuận đã
ký.
Trao đổi với báo Công an Nhân
dân về cách xử lý các tranh chấp tương tự, đại diện MB Ageas Life cho biết
trong hoạt động bảo hiểm nhân thọ, hợp đồng bảo hiểm là giao kết dân sự được
thiết lập trên cơ sở tự nguyện và tuân thủ quy định pháp luật giữa doanh nghiệp
và bên mua bảo hiểm. Khi phát sinh tranh chấp, việc khách hàng và doanh nghiệp
đưa nhau ra tòa là quyền hợp pháp được pháp luật bảo vệ.
Theo doanh nghiệp, mặc dù luôn
ưu tiên đối thoại, lắng nghe và giải quyết khiếu nại trên tinh thần thiện chí,
nhưng trong một số trường hợp việc đưa vụ việc ra tòa là cơ chế cần thiết để có
sự phân xử độc lập, khách quan. Đại diện MB Life cũng cho biết doanh nghiệp có
quy trình tiếp nhận và xử lý khiếu nại nhiều cấp độ, từ việc tiếp nhận thông
tin, rà soát hồ sơ hợp đồng, quy tắc sản phẩm, quá trình tư vấn cho đến việc đối
thoại trực tiếp với khách hàng nhằm làm rõ các nội dung còn có cách hiểu khác
nhau trước khi tranh chấp phải giải quyết bằng tố tụng.
Bên cạnh đó MB Life đánh giá
cao vai trò của Tòa án với tư cách là cơ quan xét xử độc lập, có chức năng giải
thích và áp dụng pháp luật một cách khách quan. Bởi trong lĩnh vực bảo hiểm
nhân thọ, hợp đồng bảo hiểm thường có nhiều quy định chuyên môn như: điều kiện
chi trả quyền lợi, nghĩa vụ cung cấp và kê khai thông tin, các trường hợp loại
trừ trách nhiệm bảo hiểm, thời gian chờ hoặc điều khoản liên quan đến hiệu lực
hợp đồng…
Khi phát sinh những cách hiểu
khác nhau, việc tòa án xem xét và đưa ra phán quyết có ý nghĩa quan trọng trong
việc làm rõ cách áp dụng các quy định của hợp đồng trong từng vụ việc cụ thể.
Bên cạnh đó, các phán quyết của Tòa án cũng góp phần lãm rõ nguyên tắc giải
thích hợp đồng theo quy định pháp luật, từ đó tăng tính minh bạch và củng cố niềm
tin đối với thị trường bảo hiểm.
Trên thực tế, cũng có những vụ
án cho thấy lỗi lại thuộc về phía khách hàng khi không trung thực trong việc
cung cấp thông tin. Một vụ việc tại Bình Dương, sau này được Hội đồng Thẩm phán
TAND Tối cao lựa chọn làm án lệ năm 2025, là ví dụ điển hình. Theo hồ sơ vụ án,
năm 2014 ông Bảo ký 3 hợp đồng bảo hiểm nhân thọ với tổng giá trị 5,5 tỷ đồng,
phí bảo hiểm khoảng 130 triệu đồng mỗi năm. Người được bảo hiểm là ông Bảo, còn
người thụ hưởng gồm mẹ ruột, vợ và con gái.
Trước khi tham gia bảo hiểm,
ông Bảo đã được chẩn đoán mắc ung thư biểu mô di căn và từng điều trị tại nhiều
bệnh viện, thậm chí sang Singapore điều trị 6 chu kỳ. Tuy nhiên trong giấy yêu
cầu bảo hiểm, tại các câu hỏi liên quan đến khối u, ung thư, việc khám bệnh hay
nằm viện trong thời gian gần đây, ông đều đánh dấu vào ô trả lời “Không” và cam
kết các thông tin cung cấp là đầy đủ, trung thực. Sau khi ký hợp đồng bảo hiểm,
doanh nghiệp còn tổ chức kiểm tra sức khỏe nhưng các thông tin ban đầu vẫn do
khách hàng trực tiếp kê khai.
Tháng 3/2015, ông Bảo qua đời
vì ung thư giai đoạn cuối. Gia đình sau đó yêu cầu doanh nghiệp bảo hiểm chi trả
số tiền 5,5 tỷ đồng theo hợp đồng nhưng bị từ chối với lý do khách hàng đã khai
báo gian dối về tình trạng sức khỏe. Vụ việc được đưa ra xét xử tại TAND TP Thủ
Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Ở cấp sơ thẩm, tòa chấp nhận yêu cầu của nguyên đơn
và buộc doanh nghiệp bảo hiểm phải chi trả. Tuy nhiên tại phiên phúc thẩm, TAND
tỉnh Bình Dương đã sửa bản án sơ thẩm và xác định việc khai báo không trung thực
là vi phạm nghĩa vụ cung cấp thông tin của bên mua bảo hiểm nên không chấp nhận
yêu cầu bồi thường.
Sau đó vụ việc tiếp tục được
xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm. TAND Tối cao căn cứ hồ sơ bệnh án từ nhiều
cơ sở y tế, trong đó có Bệnh viện Ung bướu TP. Hồ Chí Minh, xác định trước thời
điểm ký hợp đồng ông Bảo đã biết rõ tình trạng bệnh ung thư di căn nhưng vẫn kê
khai không mắc bệnh.
Tòa kết luận đây là hành vi cố
ý che giấu thông tin quan trọng liên quan đến tình trạng sức khỏe, vi phạm quy
định của Luật Kinh doanh bảo hiểm. Vì vậy hợp đồng bảo hiểm bị chấm dứt hiệu lực
và doanh nghiệp bảo hiểm không có nghĩa vụ chi trả quyền lợi cho người thụ hưởng.
Vụ án sau đó được lựa chọn làm án lệ nhằm tạo căn cứ pháp lý thống nhất cho việc
giải quyết các tranh chấp tương tự trong lĩnh vực bảo hiểm nhân thọ.
Chia sẻ về vấn đề này, luật sư
Trịnh Văn Tuyến, Văn phòng luật sư Giang Thanh, Hà Nội cho rằng, án lệ này có ý
nghĩa quan trọng trong lĩnh vực kinh doanh bảo hiểm khi khẳng định nghĩa vụ kê
khai trung thực tuyệt đối của bên mua bảo hiểm. Việc doanh nghiệp bảo hiểm kiểm
tra sức khỏe không làm mất đi nghĩa vụ này.
Án lệ cũng góp phần bảo vệ quyền
lợi chính đáng của doanh nghiệp bảo hiểm, tạo căn cứ pháp lý thống nhất để xử
lý các tranh chấp tương tự, hạn chế tình trạng trục lợi bảo hiểm và bảo đảm
tính minh bạch trong hoạt động kinh doanh bảo hiểm. Theo luật sư, việc hình
thành án lệ sẽ giúp tránh tình trạng mỗi cấp tòa án có nhận định khác nhau về lỗi
của người mua bảo hiểm và mức độ chi trả, đồng thời trở thành căn cứ pháp lý
quan trọng để xử lý các trường hợp gian lận thông tin sức khỏe trong bảo hiểm
nhân thọ./.
Nguồn: https://antg.cand.com.vn/




































(1).jpg)







.jpg)














